Chuyện tình Socola
Gần, xa, dù anh ở nơi đâu, em vẫn tin rằng con tim mình vẫn đập. Anh mở cánh cửa ra ít nhất hơn một lần rồi và anh ngự trị trong trái tim em…
…………………………………………………………………………………………….
18 tuổi, tôi rời quê đi học SG. Những ngày đầu nơi đô thành náo nhiệt, ồn ã nhưng vẫn không làm vơi đi được nỗi nhớ nhà. Suốt một tuần đầu, đứng trên ban công KTX, tôi khóc vì nhớ nhà – nơi có ba mẹ và mấy đứa em thân yêu
Nhập học một tháng, rồi hai tháng. Tôi đã không còn nhớ nhà như trước nữa. Tôi có nhiều bạn mới, và anh – người bạn cùng lớp đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi trong suốt những chuỗi ngày sống xa gia đình.
Năm thứ 3, anh ngỏ lời yêu tôi. Cầm trên tay anh là một cành hoa và hộp kẹo socola. Tôi còn nhớ mình đã giả bộ hỏi: “Ủa, hôm ni ông ăn bận đẹp ghia, hoa và kẹo nữa. Tính rủ tui đi đến tìm em nào sao?”
Anh mỉm cười chẳng nói câu nào. Nhìn dáng vẻ anh rụt rè, mắc cỡ, còn tôi thì cứ tỉnh bơ ra.
Hai đứa ngồi nói chuyện bâng quơ một hồi lâu, tôi tằng hắng giọng rồi nói một câu gỏn lọn: “Đi về!!!” lúc đó anh mới bật đứng dậy, vội nằm tay tôi và nói lời yêu. Tôi cũng đoán biết là sẽ xảy ra điều đó nên gật đầu nhưng vẫn cảm thấy thẹn thùng, mắc cỡ làm sao.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được món quà và những lời lẽ như thế. Rất hạnh phúc. Chúng tôi ngồi bên nhau hàng giờ, cùng thưởng thức những viên socola hình tim bé xinh, ngọt ngào, và chìm đắm trong đêm tình nhân, trong biển người hạnh phúc.
Rồi 1 năm, 2 năm yêu nhau. Anh luôn mua socola tặng tôi dù rằng đó chẳng phải ngày lễ tình yêu.
Yêu anh, tôi yêu socola đến lạ, muốn tìm hiểu nhiều về những viên kẹo bé xinh. Chúng tôi đã đến thăm vùng đất socola, anh nắm tay tôi đi giữa vườn ca cao xanh bạt ngàn, tay trong tay hạnh phúc, cùng mơ một mái ấm gia đình.
Sau khi tốt nghiệp, tôi xin được một công việc phù hợp với mình, còn anh tiếp tục việc học nơi xứ người. Tôi muốn anh ở lại nhưng vì tương lai nên đã cố an ủi mình, động viên anh nên đi.
Ngày anh đi tôi buồn lắm nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, kiềm chế những dòng nước mắt không để nó rơi. Anh lo lắng, dặn dò biết bao điều, rồi trao cho tôi hộp kẹo socola với lời nhắn nhủ. mà tôi không thể nào quên:
“Anh muốn chúng mình dù có cách xa nhau thì tình cảm vẫn không nhạt nhòa, vẫn mãi ngọt ngào như những viên kẹo này. Chờ anh nhé!!!”

























